27 "căn cứ" cho một quyết định trúng thầu

Người ta có ấn tượng gì khi đọc Quyết định phê duyệt kết quả đấu thầu gói thầu xây lắp NIP/CP-14B, tiểu dự án cải tạo nâng cấp quốc lộ 39/2 đoạn Triều Dương-Diêm Điền, hợp phần nâng cấp Dự án WB4 của Cục Đường bộ Việt Nam?



Với người bình thường, đó là sự dài dòng và rối rắm đến mức khó chịu. Trước khi đưa ra một quyết định trúng thầu ngắn ngủi, văn bản đã nêu lên 27 “căn cứ” kín hai trang rưỡi giấy khổ A4. Nếu bỏ đi năm “căn cứ” (Luật Đấu thầu, Nghị định số 58, Hiệp định tín dụng, Quyết định của Thủ tướng Chính phủ, Quyết định của Bộ trưởng GTVT) mà tất cả các văn bản có nội dung tương tự đều phải đưa vào, thì vẫn còn 22 “căn cứ”, sao vô lý thế!

Với người có nghề thì cho rằng, theo đúng quy định thủ tục hành chính phải liệt kê các “căn cứ” như thế mới đủ, văn bản này hợp lý và chặt chẽ. Song đọc kỹ hơn, cũng có thể nhận ra sự “thiếu chặt chẽ”, nếu nhìn từ góc độ hiệu quả sử dụng đồng vốn và công tác quản lý dự án.

Dự án WB được phê duyệt đầu tư từ cuối năm 2003, còn tiểu dự án cải tạo nâng cấp quốc lộ 39/2 đoạn Triều Dương-Diêm Điền có quyết định đầu tư giữa năm 2007. Ngay trên văn bản cũng thấy nhiều vấn đề nảy sinh như điều chỉnh tổng mức đầu tư, hủy kết quả đấu thầu, điều chỉnh dự toán, tổ chức đấu thầu lần hai, tiếp đó là một loạt công văn và thư từ đi đến (đều phải liệt kê làm “căn cứ”). Mãi cho đến ngày 22/12/2009 mới ra được quyết định công bố kết quả trúng thầu.

Dù hết sức thông cảm là thể chế xây dựng cơ bản đang trong quá trình thay đổi, dự án có yếu tố quốc tế nên thủ tục càng phức tạp, song gần hai năm rưỡi cho việc hoàn thành thủ tục một gói thầu quả là quá dài, nhiều khi sự lãng phí và hiệu quả đầu tư bị giảm sút từ những việc “vô hình” như thế, tính thành tiền rất lớn. Chẳng nhẽ, đây là chuyện bất khả kháng không thể khắc phục được?

 

  • TAG :