Khi dự án có hai "ông chủ"

Mới đây, khi làm việc với lãnh đạo Thủ đô Hà Nội và TP Hồ Chí Minh, Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Tấn Dũng đã chỉ đạo: Đối với dự án giao thông nằm trọn trên địa bàn hai đô thị lớn này, nên để địa phương làm chủ đầu tư.



Trong trường hợp dự án dở dang bàn giao quá phức tạp thì chuyển luôn bộ phận đang quản lý dự án về địa phương. Đối với dự án qua nhiều tỉnh, thành phố hoặc đòi hỏi kỹ thuật chuyên sâu thì mới giao cho bộ hoặc cục chuyên ngành làm chủ đầu tư.

Ý kiến chỉ đạo nói trên xuất phát từ thực tế nào? Theo chúng tôi, việc tách giải phóng mặt bằng (GPMB) thành tiểu dự án do địa phương làm chủ đầu tư đã góp phần minh bạch về trách nhiệm, xác định rõ tiến độ dự án chậm ở khâu nào, GPMB hay do quản lý hoặc thi công.

Tuy nhiên, cũng nảy sinh sự thiếu phối hợp đồng bộ giữa chủ đầu tư tiểu dự án GPMB và chủ đầu tư dự án xây dựng giao thông. Ở đây, chưa kể đến yếu tố tâm lý “một nhà hai chủ khó hoà”, chỉ riêng tầng nấc hành chính đã thấy rườm rà.

Để xử lý ách tắc về GPMB, khâu báo cáo tình hình qua năm nấc từ dưới lên: ban quản lý dự án giao thông - Cục quản lý chất lượng và xây dựng công trình giao thông Bộ GTVT - Văn phòng Chính phủ - Thủ tướng Chính phủ. Khâu chỉ đạo và giải quyết lại qua năm nấc từ trên xuống: Thủ tướng Chính phủ - Văn phòng Chính phủ - UBND tỉnh (thành phố) - huyện (quận) - xã (phường) - người dân...

Cho nên, trường hợp địa phương làm chủ cả hai dự án, báo cáo tình hình và chỉ đạo xử lý quy về một đầu mối, chung một luồng (cả lên lẫn xuống), giảm nhiều tầng nấc. Đặc biệt là hành động phối hợp (như khi có mặt bằng, nhà thầu phải chớp thời cơ thi công ngay) sẽ khớp hơn, vì không phải qua bước thương thảo giữa hai “ông chủ”...

Theo chúng tôi, một khi công tác GPMB còn rất khó khăn thì mô hình GPMB là tiểu dự án do địa phương làm chủ đầu tư vẫn hợp lý. Chỉ có điều, các chủ đầu tư dự án giao thông cần xác định: GPMB là nhiệm vụ phức tạp đến mức, dù kéo dài bao lâu vẫn không quy được trách nhiệm cho ai, mang tai tiếng và chịu thiệt thòi trước hết là dự án giao thông.

Do đó, không nên đòi hỏi rạch ròi theo kiểu “trách nhiệm này hoàn toàn thuộc về địa phương”, bởi vì như người ta thường nói: nguyên tắc quá, máy móc quá nhiều khi hỏng việc. Tốt nhất là chung tay góp sức cùng địa phương khắc phục và vượt qua khó khăn này.

Sự phối hợp nói trên phải thể hiện ở nhiều cấp độ (nhà thầu, ban quản lý dự án, chủ đầu tư với xã, huyện, tỉnh) và nhiều hình thức, bao gồm cả hoạt động dân vận. Dự án có hai “ông chủ” nhưng phải đạt sự phối hợp gần như “hai trong một”, may ra mới bảo đảm tiến độ và hoàn thành đúng kế hoạch.

 

  • TAG :

Danh mục

Loading...

Bài nổi bật